Thấy vậy, người còn lại biến sắc, ánh mắt đầy vẻ đề phòng nhìn chằm chằm vào Linh Lung Bảo Tháp.
Đến lúc này, y mới thật sự nhận ra người trước mặt tuyệt đối không đơn giản như vẻ ngoài, chắc chắn không chỉ là người của phàm giới.
Thấy bảo tháp chụp xuống phía mình, rõ ràng cũng muốn trấn áp cả y, y vội mở miệng: “Tiền bối, ta là Kỷ Linh Thần, tiên thần của thiên đình, vô ý mạo phạm, giờ sẽ lập tức rời đi.”
Thái độ của người này quả thực không tệ, không giống kẻ trước đó miệng đầy lời ô uế, Tần Thiên khẽ gật đầu.




